Mỗi ngày một chuyện – “Hãy tự mình quyết định”

09 Th10 2013

Trong khi đợi bạn tôi ở sân bay, tôi đã chứng kiến những khoảnh khắc đáng quý nhất đời mình. Và chuyện đó sẩy ra chỉ cách tôi khoảng nửa mét. Tôi thấy một người đàn ông xách hai chiếc túi nhỏ. Anh ta dừng lại ngay cạnh tôi, nói người nhà anh đang chờ.

Đầu tiên anh ta cúi xuống đứa con trai nhỏ nhất chỉ khoảng 5 hay 6 tuổi, hôn  nó thật thắm thiết. Hai cha con ôm chặt lấy nhau trông thật tình cảm. Rồi người cha lùi lại một bước, nhìn vào mắt cậu bé và nói: “Gặp lại con thật vui quá, bố nhớ con lắm!”. Cậu bé bẽn lẽn cười cúi xuống và nói: “Con cũng thế ạ!”.

Người đàn ông đứng thẳng dậy nhìn cậu bé lớn hơn và nói: “Con đã thực sự trưởng thành rồi đấy chàng trai nhỏ, cha yêu con lắm!”. Rồi anh ôm cậu bé thật lâu, còn khẽ cọ râu vào má nó nữa. Một bé gái, nhắm chỉ khoảng một tuổi nắm tay mẹ đứng gần đó, cứ nhìn theo cha vẻ rất hào hứng. Người đàn ông bế con bé lên và nói: “Chào bé yêu của bố!”, rồi áp mặt cô bé vào ngực mình rất lâu. Rồi người đàn ông nói tiếp: “Bao giờ cũng phải để dành điều quan trọng nhất cho người cuối cùng!”, nói xong anh choàng tay ôm hôm vợ mình thật chặt. Họ cầm tay nhau cười thật hạnh phúc.

Lúc đầu tôi ngỡ rằng đây là cặp vợ chồng mới cưới, nhưng không thể bời cậu con trai lớn đã hơn 10 tuổi rồi. Đột nhiên tôi như bị “say” trước tình yêu của một gia đình, và tôi thấy giọng mình cất lên không hề chủ ý:

– Xin chào, anh chị cưới nhau bao lâu rồi?

– Chúng tôi quen nhau 14 năm và đã cưới nhau được 12 năm nay – Người đàn ông trả lời, vẫn nắm chạt tay vợ.

– Vậy anh xa nhà bao lâu rồi? – Tôi hỏi tiếp.

Anh ta cười, lắc đầu vẻ hối lỗi:

– Đã hai ngày chẵn rồi đấy.

Hai ngày? Tôi thật sửng sốt! Nhìn họ mừng rỡ như thế nào khi gặp nhau, tôi đã nghĩ họ phải xa nhau nhiều tuần liền, nếu không nói là nhiều tháng hay nhiều năm. Tuy nhiên để tỏ sự trân trọng, tôi kết thúc câu chuyện:

– Hy vọng mai sau kia khi kết hôn, tôi cũng được như anh chị!

Người đàn ông nhìn vào mắt tôi với tia nhìn quả quyết nhất:

– Đừng hi vọng hãy tự mình quyết định!

Rồi anh mỉm cười: – Chúc may mắn!

Sau đó gia đình anh cùng hướng ra cửa sân bay. Tôi nhìn theo đến khi họ đi khuất, đúng lúc đó bạn tôi hỏi:

– Cậu đang nhìn gì thế?

Tôi cười: – Tương lai!

decision-making2-300x238

Sưu Tầm

RELATED POST